Xe buýt

Thất vọng vừa rút đi

hi vọng đã lắc lư hiện về đầu phố

 

30 Mỹ Đình

25 Giáp Bát

tôi chờ 12

tên phố xá, đất đai

ở đây đọc như reo lên

như hát

Lạ đến, quen đi

sum họp với chia ly

chớp mắt.

Ai cũng đến lượt mình

hạnh phúc

không dành riêng một ai.

 

Các cụ hưu tóc bạc như tôi

buýt ưu tiên ngang thằng cu tuổi bú

ngang các bà bụng to

và người khuyết tật

được nhường chỗ, khi xe đông chật.

Các cụ ngồi, cái đầu gật gật

công tích mình là công sống lâu.

Đi đẩu đi đâu

buýt tận tâm đón hết những người chờ

nhưng không chờ người đón.

Dạy sớm thức khuya

lao nhanh đỗ vội

khách xuống lên nhiều khi cũng tội

nhưng đợi lâu thì chính ông lại kêu.

 

Người ghét, kẻ yêu

có người gọi là hung thần. Điên tiết

Ngang mũi xe, chửi ngược lên:

Khốn khiếp!

Buýt đánh bài câm điếc

chứ cáu lên thì nguy.

Định hướng đâu – còn tùy

nhưng quá độ, với tôi, là buýt

hòa nhập có đám đông

hòa tan không sợ lạc

không ai chiếm ghế lâu, dù trong xe ấm áp

mà ngoài trời đang mưa.

                                                   

 20 - 3- 2015

Trích trong tuyển tập thơ “Phía ngoài kia là rừng” của nhà thơ Vũ Quần Phương

 

 

DocDetailViewing